Tôi nhanh chóng đưa tay ra phía sau, ngón tay nhéo chặt bùa phân hồn, cũng âm thầm dùng sức chuẩn bị tùy lúc xé lá bùa ra.

Liếc nhìn Sầm Mai trước mặt vài lần, tôi thấy cô ta có chút không giống mọi khi. Vẫn là một thân mặc đồ bộ đội màu xanh dính máu, chỉ là ánh mắt của cô ta…

“A!” Tôi hét lên một tiếng kinh hãi, mắt cô ta… mắt cô ta không có tròng mắt, cả con mắt chỉ một màu trắng, ở dữa chỉ có một tia dẹt như đôi mắt mèo. Đó là… là… mắt quỷ?

“Sầm Mai!” Giọng tôi giống như đã sắp phát khóc. Khi cô ta tới gần tôi, tôi lui một bước về khía sau, khẽ nói: “Sầm Mai! Sầm Mai! Cô… cô không cần phải như vậy. Cô hãy nhìn tôi xem. Sầm Mai!”

Trong ánh mắt Sầm Mai vẫn không có chút ánh sáng, giống như không nhìn thấy gì vậy. Nhưng nếu cô ta không nhìn thấy thì sao cô ta biết tôi ở đây? Sao cô ta có thể cảm giác được vị trí của tôi?

Tôi lại lần nữa đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh, thấy được Ngụy Hoa ở trên phố đối diện. Ngụy Hoa, chủ nhân tiểu quỷ, như vậy tất nhiên hắn có thể đi vào trong kết giới này.