Hoàng Phi Nhất Tiếu Khuynh Thành

CHƯƠNG 308: PHONG VÂN TỨ PHÍA

CHƯƠNG 308: PHONG VÂN TỨ PHÍA

Loại trò này, Dung Tần sao chưa từng dùng qua chứ?

Trong lòng bà ta rất rõ, khổ nhục kế chính là kế tốt nhất với Gia Thành Đế, không ngờ Doãn hoàng hậu mấy ngày nay vẫn luôn đóng cửa không đi ra ngoài, chính là nghĩ đến cái kế này.

Xem ra, bà ta thực sự xem thường Doãn hoàng hậu rồi.

Không có Nhược Châu ở bên cạnh bà ta, bà ta vẫn có thể lên kế hoạch chuyện này một cách hoàn mỹ như thường.

“Dung Tần, chuyện này nàng thấy thế nào?” Gia Thành Đế quay đầu nhìn về phía Dung Tần ở bên cạnh, hỏi ý kiến của bà ta.

Trong lòng Dung Tần vô cùng ngạc nhiên, không ngờ Gia Thành Đế lại hỏi suy nghĩ của bà ta?

Là đang hỏi về chuyện của Doãn hoàng hậu hay là đang hỏi về chuyện thái giám đầu độc, rốt cuộc bà ta nên trả lời như thế nào?

Ngẩng đầu lên, lập tức đối diện với ánh mắt khiêu khích của Doãn hoàng hậu, đôi lông mày lá liễu hơi nhướng lên chứng thực sự thành công của bà ta, đây là đang cảnh cáo mình đừng làm những chuyện vô nghĩa sao.

Đọc truyện tại đây.


“Hoàng thượng, chuyện này đã khiến tâm trạng của thần thiếp không được yên ổn, thần thiếp chỉ cần nghĩ đến chuyện xảy ra ngày hôm đó, đã cảm thấy rất sợ hãi. Cho dù người thái giám mưu hại không phải là thần thiếp, chỉ cần ở trong cung một ngày, thì người bị mưu hại càng nhiều, thần thiếp rất lo lắng.” Dung Tần lo lắng nhìn Gia Thành Đế.

Bà ta chỉ là một phi tần nhỏ nhoi, sao có thể so sánh với hoàng hậu, đương nhiên phải nhặt lấy những lời dễ nghe để nói.

Gia Thành Đế gật đầu, đột nhiên cảm thấy phi tần trong hậu cung hiểu chuyện hơn rất nhiều.

Doãn hoàng hậu ở bên cạnh đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Dung Tần, trên khuôn mặt mang theo nụ cười khiêu khích.

Trải qua mấy chuyện này, bà ta cảm thấy Dung Tần cũng không khó đối phó giống như tưởng tượng của bà ta, bản thân chỉ cần động não một chút là có thể xoay chuyển trái tim hoàng thượng về phía mình.

“Hoàng hậu, mấy ngày nay nàng cũng vất vả rồi, mau quay về nghỉ ngơi đi. Chuyện này trẫm sẽ giao cho hình bộ đi điều tra.” Gia Thành Đế an ủi Doãn hoàng hậu.

Thấy Doãn hoàng hậu gật đầu, lại quay đầu an ủi Dung Tần: “Dung Tần, chuyện này trẫm chắc chắn sẽ cho nàng một lời giải thích, cho dù phía sau có người chỉ định hay không, trẫm cũng sẽ không để cho thái giám kia sống, sau này nàng không cần phải lo lắng.”

Điều tra đến cuối cùng, kết quả lại như vậy, trên mặt Dung Tần có chút khó chịu, phẫn uất, nhưng lúc ngẩng đầu lên lại biến thành khuôn mặt tươi cười.

“Hoàng thượng, thần thiếp tin tưởng người.” Đến cuối cùng cũng chỉ có thể nói câu này mà thôi.

Tốn tâm tư, chịu ủy khuất, bị hạ độc, bị làm nhục, đến cuối cùng điều bà ta có thể làm chẳng qua cũng chỉ có một câu này mà thôi.