Các bạn vào để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Một số máy Iphone bị lỗi không đọc được nội dung chương, các bạn chuyển qua trình duyệt Chrome nhé!
**********


Chương 467

Hôm nay ánh nắng tươi sáng, tất cả các nhân vật quyền quý của thành phố Đức Hùng đều dậy sớm, không phải vì việc gì khác, chỉ vì hôm nay là ngày đính hôn của cô chủ nhà giàu có nhất thành phố Đức Hùng, Tưởng Anh!

Trang viên nhà họ Tưởng, trang hoàng hoành tráng, nguy nga, nhìn đâu cũng thấy đang ăn mừng.

Tưởng Huy khoác lên người bộ trang phục truyền thống màu đỏ thẫm, trên mặt tràn đầy hồng hào, cười vui đắc ý, tràn đầy phấn chấn!

Đọc truyện tại đây.

Vô số khách mời tới cửa chúc mừng, tuy rằng Tưởng Huy nói đây là cuộc hôn nhân đã được sắp đặt sẵn, nhưng những lời này lừa người ngoài thì còn được, nhưng trong giới quyền quý khôn khéo kia, bọn họ không hề tin lời Tưởng Huy!

Nói là chúc mừng, nhưng càng có nhiều người đến chỉ để xem náo nhiệt. Họ cũng muốn biết rốt cuộc là một người vĩ đại đến mức nào mà có thể khiến Tưởng Huy không tiếc phá hủy hôn ước với nhà họ Vũ và chọn một người chưa từng nghe thấy tiếng tăm

Càng lúc càng có nhiều người tụ tập, trang viên nhà họ Tưởng vốn không nhỏ, đã chen chúc đầy người.

Bên cạnh Tưởng Huy, một người đàn ông trạc tuổi ông ta nghiêm mặt: “Tưởng Huy, chúng ta đã qua lại nhiều năm như vậy. Nói thật cho tôi biết, thân phận của người đánh hôn với Anh Nhi hôm nay rốt cuộc là ai?”

Người này là bạn tốt của Tưởng Huy, thị trưởng thành phố Đức Hùng, Kiều Chấn Nam!

Trước câu hỏi của ông ta, Tưởng Huy cười thần bí: “Đương nhiên là chồng sắp cưới thanh mai trúc mã của con gái tôi rồi!”

Kiều Chấn Nam đột nhiên nổi nóng “Chúng ta qua lại nhiều năm như vậy, đã nhìn thấy Anh Nhi từ nhỏ đến lớn, con bé có hôn ước từ nhỏ hay không chẳng lẽ tôi còn không biết sao?”

“Hiện tại thế cục ở đảo Thanh Loan ông không phải không biết. Tôi cứ tưởng rằng ông đã chọn đứng về phía nhà họ Vũ, nhưng đột nhiên lại xảy ra chuyện như vậy. Nếu không phải nhờ tim tôi vẫn còn mạnh khỏe thì phỏng chừng ông không còn có thể gặp tôi hôm nay rồi!”

Nghe được bạn cũ bất bình, Tưởng Huy cười vỗ vỗ bờ vai của ông ta: “Ông bạn già, tôi làm việc mà ông còn không yên tâm sao?”

“Đừng lo lắng, trò hay sắp bắt đầu rồi!”