Thiếu Chủ Bí Mật

CHƯƠNG 57: CẢM ƠN ANH LÝ PHÀM

CHƯƠNG 57: CẢM ƠN ANH LÝ PHÀM

Lý Phàm quay đầu lại, gật đầu nghiêm túc nói: “Ừ, không lâu nữa đâu.”

Nghe được những lời này, Vương Cẩn Mai nhìn Lý Phàm với vẻ chán ghét, bà ta lạnh giọng hỏi: “Chuyện hôm nay liên quan gì đến cậu? Thế nào? Việc làm của Cố Họa Y trong phòng họp hôm nay là do cậu xúi giục à?”

Nghĩ đến đó, Vương Cẩn Mai lập tức lo lắng nhìn Cố Họa Y, bà ta trách móc hỏi: “Cố Họa Y, con nói thật cho mẹ, chuyện này có phải tên vô dụng Lý Phàm xúi giục con làm không? Chỉ cần con nói là đúng thì bên phía ông nội, chúng ta sẽ dễ giải quyết hơn, đến lúc đó để nó đi xin lỗi là được.”

“Mẹ, được rồi, mẹ đừng làm phiền con nữa, bây giờ con đang rất rối, mẹ có thể để con yên tĩnh được không?” Cố Họa Y không vui nói.

Đọc FULL bộ truyện .


“Bây giờ đã là lúc nào rồi con còn muốn yên tĩnh? Mẹ thấy con đã bị thứ vô dụng này mê hoặc rồi, lời nó nói mà con cũng tin được à? Cố Họa Y, mẹ thấy con sắp điên rồi!” Vương Cẩn Mai phẫn nộ chỉ vào Cố Họa Y rồi mắng, đồng thời còn bước tới tát cô.

Bà ta thật sự rất hối hận vì đã gả con gái cho kẻ vô dụng này.

Bây giờ thì hay rồi, cả gia đình cũng sắp tàn.

Cái tát này khiến Cố Họa Y sững sờ, nước mắt lưng tròng, mặt Lý Phàm lập tức âm trầm như nước, anh vội vàng chạy tới, túm lấy bàn tay đang giơ lên của Vương Cẩn Mai rồi lạnh giọng nói: “Không được đánh Hoạ Y, sự việc thế nào đến giờ vẫn còn chưa có kết quả, tại sao mẹ không thể tin cô ấy?”

Vương Cẩn Mai tức xì khói, từ bao giờ thì tới lượt kẻ vô dụng này lên tiếng?

“Cậu còn dám cản tôi? Tôi thấy Hoạ Y thế này phần lớn là do cậu xui khiến! Cậu cút đi cho tôi, tôi dạy dỗ con gái mình thì liên quan gì đến cậu?!” Vương Cẩn Mai tức giận nói.

Lý Phàm lạnh lùng nhìn Vương Cẩn Mai, anh không nhường một bước, đứng chắn trước mặt Cố Họa Y .

Đây là lần đần tiên ở ngôi nhà này, anh tỏ ra mạnh mẽ trước mặt Vương Cẩn Mai như thế.

Vương Cẩn Mai nhìn vào ánh mắt lạnh băng của Lý Phàm mà đột nhiên hoảng sợ.

Ánh mắt đó thật đáng sợ, giống như một con dã thú nhìn chằm chằm mình.

Cố Thiệu Huy thấy tình hình không ổn, vội vàng đứng dậy giảng hoà: “Mọi người đừng cãi nhau nữa, mọi chuyện đã thành ra thế này, cãi nhau thì có ích gì? Bây giờ hãy nghĩ cách cầu xin ông nội, để ông tha cho Hoạ Y.”

Lúc này Lý Phàm mới buông tay Vương Cẩn Mai ra, anh nói với Cố Họa Y ở phía sau: “Em về phòng nghỉ ngơi đi.”