Tổng Tài Cuồng Vợ

Chương 220: Đi thăm Tiêu Phi 

Ngôn Tiểu Nặc đi dạo như mọi ngày, sau đó nói chuyện phiếm với cô người làm: “Nghe nói người lấy trộm hợp đồng bị bắt rồi à?”

Cô người làm hơi kinh ngạc, cô Ngôn trước nay đều không hỏi nhiều về việc trong lâu đài, sao giờ lại đột nhiên hỏi đến?

Trong đầu lóe lên, cô ấy lại cảm thấy bản thân nghĩ nhiều rồi, việc này lại có liên quan đến danh dự của cô Ngôn, ai lại không để ý danh dự của bản thân chứ?

Hơn nữa cậu chủ đã từng dặn dò, dám làm trái ý của cô Ngôn, sẽ phải chịu tội.

Cô người làm vội vàng cung kính trả lời: “Vâng, quản sự đang xử lý rồi, là Tiêu Phi, thì ra cô ấy chính là người phụ trách thư phòng”.

Ngôn Tiểu Nặc nghe cô người làm ngoan ngoãn trả lời, thì mỉm cười, xem ra mục đích của bản thân đã đạt được rồi, cô lại hỏi: “Nếu đã được phụ trách nơi quan trọng như thư phòng, thì cô Tiêu Phi ấy chắc phải có năng lực lắm đúng không?”

Đọc FULL bộ truyện .

Cô người làm gật đầu: “Cô ấy rất lợi hại, làm việc cẩn thận nghiêm túc, tư duy tỉ mỉ, hẳn nào có thể làm ra việc như thế”. . ngôn tình hài

Ngôn Tiểu Nặc bỗng không nói chuyện nữa, thận trọng, tư duy tỉ mỉ, đây vốn dĩ là phẩm chất tốt, đáng tiếc lại dùng không đúng đường.

“Cô biết hiện tại Tiêu Phi ở đây không?” Ngôn Tiểu Nặc nhẹ giọng hỏi.

Cô người làm trả lời: “Ở trong căn phòng nhỏ phía sau vườn, từ ngày toàn nhà phía sau bị sửa thành vườn hoa, thì những người mắc lỗi đều bị nhốt ở đớ:.

Ngôn Tiểu Nặc gật nhẹ đầu, sau đó dặn dò cô người làm: “Đưa tôi đi gặp Tiêu Phi đi”.

Cô người làm mở to mắt, rõ ràng không tình nguyện đi: “Cô Ngôn, chỗ đó, cô đừng nên đi thì hơn”.

Nụ cười của Ngôn Tiểu Nặc từ từ mất đi, “Tôi muốn hỏi cô ta mấy câu, không được sao?”

Giọng nói của cô nghe rất ôn hòa, nhưng lại ẩn chứa ý lạnh như dao, khiến cho cô người làm không thế không đồng ý: "Vâng, cô Ngôn”.

Ngôn Tiểu Nặc và cô người làm cùng đi đến căn phòng nhỏ ở khu vườn phía sau, người vệ sĩ canh gác ở cửa thấy Ngôn Tiểu Nặc đến thì lộ ra vẻ mặt khó xử.

“Tôi chỉ nói mấy câu với Tiêu Phi thôi, quản gia Duy Đức và Mặc Tây Quyết đều không có ở lâu đài, tôi sẽ không để mọi người phải khó xử đâu”.

Những người vệ sĩ nhìn nhau, ai cũng biết trong lâu đài này người phụ nữ ở trước mặt hiện giờ còn quý báu hơn cả cậu chủ của bọn họ, sao dám làm trái?

Cứ thế Ngôn Tiểu Nặc thuận lợi vào gặp Tiêu Phi.

Trong căn phòng đóng kín, căn bản không thông gió, Ngôn Tiểu Nặc vừa mở cửa thì một mùi rất khó ngửi ập tới.

Người vệ sĩ đưa cho Ngôn Tiểu Nặc một cái khẩu trang, tốt bụng nhắc nhở cô: “Cô Ngôn, sức khỏe cô không tốt, đeo cái này vào đi”.