Trò Đùa Tình Yêu

CHƯƠNG 63: HOA HỒNG CÓ GAI, CŨNG ĐÁNG YÊU.

CHƯƠNG 63: HOA HỒNG CÓ GAI, CŨNG ĐÁNG YÊU.

Ngặt nỗi áp lực cực lớn của cậu Hào, bác sĩ Triệu chỉ có thể chọn thỏa hiệp.

Diêu Lan Hạ nhắm mắt lại, cô biết, sớm muộn gì anh cũng sẽ biết, hoặc là sớm hoặc là muộn.

Bác sĩ Triệu có chút tiếc nuối mà lắc lắc đầu: “Tay phải của mợ chủ cả, đã từng bị thương nghiêm trọng, bị thương đến gân mạch, chỉ e là không thể phục hồi nguyên trạng nữa, hơn nữa, tôi còn sờ thấy kinh mạch của lòng bàn tay phải của mợ chủ, vết thương này, chí ít phải có 5 năm rồi.”

Năm năm?

Lưu Nguyên Hào rũ mắt xuống nhìn Diêu Lan Hạ, đúng lúc cô đang nhắm mắt không biết là đang cố gắng che giấu hoặc là chạy trốn khỏi cái gì, nhưng khi anh nhìn cô, cô lại nhanh chóng trở thành Diêu Lan Hạ mà anh biết.

Một thân đầy gai.

“Bác sĩ Triệu quả nhiên là chuyên gia, cái này cũng bị ông nhìn ra rồi, năm năm trước tôi đích thực đã xảy ra chút sự cố, bị thương ở bàn tay phải, cho nên sau đó tôi không thể cầm dao phẫu thuật nữa, chỉ có thể từ ngoại khoa chuyển sang nội khoa, nhưng bây giờ tay tôi đã không sao rồi, chỉ cần không cầm dao phẫu thuật trong thời gian dài là được.”

Cô nói toạc móng heo ra, lánh nặng tìm nhẹ, qua loa cho qua chuyện này.

Bác sĩ Triệu không tiện hỏi sâu, gật đầu nói: “Mợ chủ nghỉ ngơi cho tốt, cậu cả, tôi về trước đây.”

Sau khi bác sĩ Triệu rời đi, Lưu Nguyên Hào đánh giá Diêu Lan Hạ, đánh giá tay của cô: “Trên người cô còn bao nhiêu bí mật mà tôi không biết nữa?”

Diêu Lan Hạ hờ hững mà nhún nhún vai: “Nếu đã là bí mật thì đương nhiên không thể để người ngoài biết được rồi, cậu Hào dám nói là mình không có bí mật không?”

Đọc truyện tại đây.

Cậu Hào bắt lấy tay phải của cô, cẩn thận mà xem xét, nhưng bề mặt không nhìn ra chút vết tích nào cả, vết thương năm năm trước vẫn bị phát giác ra, là vết thương như thế nào chứ?

“Bí mật của tôi cô không cần biết, nhưng ở trước mặt tôi, không được giấu bất kỳ chuyện gì.”

Lại là sự bá đạo của cậu Hào, nhưng cô miễn dịch rồi.

“Được rồi cậu Hào, anh có thể nhốt con người tôi, cả đời này nhốt tôi ở bên trong căn biệt thự hào hoa này, nhưng anh không nhốt được trái tim của tôi, tôi đã nói với anh, muốn trái tim của tôi thì chỉ có thể dùng trái tim để đổi, muốn bí mật của tôi sao? Vậy thì lấy bí mật của anh ra để đổi.”

Khóe mày cô nhẹ nhướng lên cười, sau đó nhắm mắt lại: “Tôi mệt rồi, ngủ đây.”

Cậu Hào nhìn chăm chăm vào người phụ nữ nhỏ bé trên giường, trên người người phụ nữ này đích thực là có rất nhiều bí mật, hơn nữa đang cố gắng giấu diếm anh cái gì đó.

Rốt cuộc là cái gì? Cô không nói, không sao, anh sẽ điều tra rõ ràng.

Ngày hôm sau, Diêu Lan Hạ tỉnh dậy, phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường lớn, có chút không quen mà điều chỉnh một cái, gần đây luân phiên đổi các loại giường khác nhau, chế độ não của cô suýt nữa đã mất linh hoạt rồi.

“Mợ chủ, mợ tỉnh rồi.”

Diêu Lan Hạ bị gọi như vậy, lập tức tỉnh táo lại một nửa, quay đầu nhìn về phía cửa, ở giữa là một phụ nữ trung niên mặc trang phục người làm của nhà họ Lưu, vô cùng cung kính mà nở nụ cười.

Người làm này, Diêu Lan Hạ có quen, ở nhà họ Lưu có gặp qua hai lần, hình như là một trong những dì đầu bếp của nhà tổ họ Lưu.