Trò Đùa Tình Yêu

CHƯƠNG 64: TỐI NAY, TÔI NGỦ Ở ĐÂY.

CHƯƠNG 64: TỐI NAY, TÔI NGỦ Ở ĐÂY.

Toà nhà MBK, văn phòng Tổng giám đốc.

Lưu Nguyên Hào ngồi trên chiếc ghế ông chủ màu đen, trên chiếc bàn bằng gỗ lim bày đầy văn kiện, ngón tay sạch sẽ cầm lấy một cây bút, cậu Hào ký tên của mình một cách cứng cáp có lực.

Ngoảnh mắt qua, khuôn mặt tuấn dật của cậu Hào nhìn bên ngoài cửa sổ, cả nửa thành phố thu gọn vào trong tầm mắt, một khí thế đáng sợ, cả người anh đều được bao phủ bởi vẻ huy hoàng vô cùng.

Đọc FULL bộ truyện .

Quý Đông Minh gõ cửa, bên trong truyền đến một chữ trầm thấp của cậu Hào ‘vào đi’.

“Sếp, sếp tìm tôi.”

Quý Đông Minh đi vào, cúi đầu đứng thẳng, dùng mắt đánh giá trạng thái hôm nay của cậu Hào, quả nhiên, một thân anh tràn đầy khí lạnh, tâm trạng rất không tốt, xem ra cậu Hào lại bị mợ chủ chọc giận.

Cậu Hào thu lại tầm mắt từ bên ngoài cửa sổ, anh lạnh lùng nhìn Quý Đông Minh, nhưng rõ ràng đang chần chừ cái gì đó, vốn không có vội mở miệng.

Ánh nhìn lạnh lẽo của anh khiến cho sống lưng Quý Đông Minh lạnh toát, khiến cho Quý Đông Minh hoảng sợ càng không dám nói chuyện nữa, chỉ yên lặng mà đợi cậu Hào ra mệnh lệnh.

Đôi con ngươi thâm sâu của Lưu Nguyên Hào quét qua đỉnh đầu anh ta, trầm giọng lạnh lùng nói: “Không có gì để nói sao?”

Quý Đông Minh đứng đối diện bàn làm việc bị hỏi đến ngây người, rõ ràng là sếp tìm anh ta tới, mà bây giờ lại hỏi anh ta? Anh ta làm gì dám tùy tiện mở miệng chứ.

Nói không chừng nói sai gì đó lại bị ném ra ngoài cửa sổ nữa thì sao, Quý Đông Minh xoa xoa tay, bầu không khí có chút lạnh, khí áp có chút thấp, nếu như anh ta không nói chút gì đó, thì đúng thật là...không thích hợp.

Thế là, Quý Đông Minh run rẩy nói: “Sếp, cái đó, hồi nãy bên ngoài có không ít người bàn tán, chuyện của Diêu Thị lần này...ha ha ha, ha ha.”

Quý Đông Minh nói được một nửa thì không dám tiếp tục nữa, chỉ đành dùng một tràng tiếng cười ngây ngốc để che đi sự lúng túng của mình, nhưng theo sự hiểu biết của anh đối với cậu Hào, ánh mắt một thoáng lóe qua lúc nãy của ông sếp ngạo kiều này, hình như là đã ngầm cho phép rồi.

“Cậu thấy thế nào?”

Cậu Hào đặt bút xuống, hai tay đan lại đặt trên bàn, nhìn Quý Đông Minh với vẻ bận tối mắt mà vẫn thong dong.

Quý Đông Minh không ngờ sếp lại tiếp tục hỏi, nuốt nước bọt, không dám rề tà, ngẫm nghĩ mà nói: “Phiền phức mà Diêu Thị gặp phải lần này không nhỏ, nếu như để chuyện tiếp tục chuyển biến xấu thì rất có thể Diêu Thị sẽ phá sản, Diêu Thị thực ra đã miệng hùm gan sứa từ lâu rồi, không chịu nổi dày vò, sếp, sếp nhìn rõ sự việc nhất, chắc chắn cũng biết mà, ha ha, ha ha ha.”

Rất rõ ràng, tiếng cười cuối cùng là để di dời sự chú ý của anh, nếu không thân là cấp dưới mà lại đi bình luận chuyện nhà vợ của sếp, không phải là tìm đường chết chứ còn gì nữa?

Hai ngón tay cái của Lưu Nguyên Hào chậm rãi mà quay vòng, đôi con ngươi sâu không thấy đáy bao trùm lên sự âm u mù mịt, nếu như Diêu Thị đóng cửa hẳn trong một lần thì người phụ nữ ngốc Diêu Lan Hạ đó nhất định sẽ đau lòng chết mất.

Nhưng nhìn thời gian, đã gần đến 12 giờ rồi, anh tuy uy hiếp Diêu Lan Hạ chính miệng cầu xin anh, nhưng cô sống chết cũng không mở miệng, cậu Hào cũng không nhẫn tâm nhìn Diêu Thị sụp đổ.

Chết tiệt! Một cậu Hào trước giờ chả hề kinh sợ điều gì, bây giờ lại đang bức bối khó chịu.

“Cậu đến các bộ phận có liên quan một chuyến, bảo vệ cho Diêu Thị, để Diêu Thị né giông bão, cần tiền vốn thì lấy từ trong tài khoản riêng của tôi.”

Lưu Nguyên Hào trầm giọng nói, vừa nhìn chăm chăm vào đồng hồ trên cổ tay, vừa hờ hững thong dong mà hạ chỉ thị.

Vừa nghe cậu Hào muốn nhúng tay vào chuyện của nhà họ Diêu, Quý Đông Minh vội vàng gật đầu: “Vâng thưa sếp! Tôi lập tức đi làm ngay!”

Lưu Nguyên Hào đột nhiên lạnh giọng nói: “Đợi đã.”

Quý Đông Minh ngừng bước chân quay người lại, không phải chứ? Nhanh như vậy đã nuốt lời rồi?